Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013



Ta nhớ em

Mưa vẫn khóc, giọt bay bay vần vũ
Trên con đường rợp bóng những hàng me
Ta chở em, rảo trên từng vòng xe
Nghe mưa lạnh, một chiều thu, phố nhỏ.

Em bảo ta ngừng xe nơi đầu ngõ
Rồi cúi đầu bước vội bóng hút sâu
Ta biết là sẽ không có lần sau
Vì em đã nói lời chia tay cuối.

Nhớ lần đầu, ta nhìn em đắm đuối
Em đỏ hồng đôi má “Kỳ quá anh…”
Cả khoảng trời như bỗng thấy trong xanh
Dù rực lửa, ngoài kia đang nắng gắt.

Ta nhớ nhất về em là đôi mắt
Long lanh buồn và hun hút thẳm sâu
Em nhìn ta, ta còn biết gì đâu
Hồn đã lạc sâu vào đôi mắt ấy.

Mưa vẫn khóc, giọt bay bay vần vũ
Em xa rồi, chừa khoảng lạnh trong ta
Nghe nhói lòng, nhớ cuộc tình vừa qua
Vẫn rong ruổi một đời ta lãng tử.




***

Vì yêu!

Anh có biết mấy ngày em rất nhớ?
Mấy ngày rồi em giả thờ ơ
Trong nước mắt em tự thấy mình khờ
Ôm giọt lệ em chôn vào cõi nhớ

Em nghĩ là trong những phút bâng quơ
Tiếng yêu em đôi khi là lầm lỡ
Và ngày qua ân ái chỉ là mơ
Trước xót xa trái tim em bỡ ngỡ

Anh có thấy cuộc sống em khổ sở?
Trước những gì rạng rỡ chẳng như thơ
Em lạnh lùng giả vờ như chẳng nhớ
Dằn vặt mình trong cả những giấc mơ

Em đã sống, đã yêu như đang thở
Bỗng giật mình bỡ ngỡ hóa thẫn thơ
Tình đang có, có phải tình giả vờ?
Không chấp nhận bưng mặt òa nức nở

Anh có hiểu trước bao nhiêu trắc trở
Em vẫn yêu, vẫn cố gắng vẫn chờ
Chưa ngừng yêu dù có khi ngừng thở
Để bây giờ tâm hồn em xác xơ

Tình phản bội, giả vờ mà vô cớ
Trước lọc lừa thân xác chết như trơ
Em vô cảm, trước ái ân vụn vỡ
Em không ngờ tình ấy đứt như tơ

Lời xin lỗi tự nhủ là không chờ
Không yêu nữa, không bao giờ còn nhớ
Ai biết được sau những gì tan vỡ
Còn lại em bao nỗi nhớ trơ trơ

Yêu chỉ nhiều nếu ta sợ bơ vơ!
Và khi ấy lòng ta như rộng mở
Đón nhau về ấp ủ lại giấc mơ





***



Nông nổi một thời

Anh thấy gì khi bới nhặt đống tàn tro
Những mảnh yêu thương vẫn chừng thoi thóp thở
Hay trái tim em vệt găm còn nham nhở
Yêu dấu một thời thành mật đắng cõi lòng nhau.

Anh thấy gì khi ngày vội bước qua mau
Và ánh hoàng hôn cuối cùng vụt tắt
Bóng tối phủ choàng nỗi tủi hờn se thắt
Chẳng có chốn nào ta ẩn náu giọt sầu cay.

Có phải anh buồn khi hạnh phúc tuột tầm tay
Khi tin yêu xưa đã nhuốm màu gian dối
Anh mới giật mình, lẽ nào ta nông nổi
Vội vã trở về, hối hả giục niềm thương.

Giá phải trái tim chưa nhuốm nỗi đoạn trường
Và yêu dấu cũng chưa lần bôi xóa
Nhưng trớ trêu thay tim giờ thành băng giá

Tặng những người chồng với lời nhắn nhủ "Hãy trân trọng những gì mình đang có"


***

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét